Tình lặng lẽ - truyện ngắn Hoa Sầu Đông

alt

Tôi có một người bạn đồng nghiệp. Nhưng đó là trước kia khi anh còn làm cùng công ty với tôi. Giờ anh đã là một thầy giáo vùng cao.

Anh với tôi chơi với nhau rất thân. Có thể nói không gì là không chia sẻ cùng nhau. Là một nhân viên mới tôi được anh chỉ bảo tận tình là một người bạn anh luôn đưa ra những lời khuyên hữu ích nhất cho tôi mỗi khi tôi “có chuyện”. Ấy vậy mà chưa bao giờ anh kể chuyện đời mình cho tôi nghe cứ như anh không hề có quá khứ.

Rồi một ngày anh lặng lẽ rời bỏ tất cả để đi lên vùng cao. Tôi không hiểu tại sao hỏi anh anh chỉ cười và vỗ vai tôi: “Ráng phấn đấu nhé! Rảnh lên chơi với tớ” Thế rồi anh đi. Công việc cứ cuốn tôi đi đã bao lần anh gửi địa chỉ nhắn tôi lên chơi mà tôi cứ khất lần mãi rồi quên. Ngày anh cưới vợ nhắn tôi lên tôi cũng không lên được. Cho đến một ngày…

Tây Nguyên một ngày đẹp trời. Sau khi tham quan những cảnh đẹp tôi lang thang trên một con đường mòn dẫn đến một bản nhỏ. Tôi cứ ngắm nhìn khung cảnh yên bình ấy đến khi tình cờ bắt gặp một người đang cặm cụi cuốc đất trồng rau. Nhìn dáng người quen quen tôi chạy lại gần. Người ấy ngẩng đầu lên lấy tay quệt mồ hôi. Thấy tôi mắt người ấy sáng lên tôi cũng vậy.

Thì ra anh ở đây. Hai anh em gặp nhau mừng khôn xiết. Anh trách tôi không lên chơi. Còn tôi tự trách mình có thời gian đi thăm quan mà không có thời gian thăm anh. Anh hỏi tôi rất nhiều về công việc về công ty. Tôi chỉ trả lời mà không hỏi được anh điều gì. Mãi đến trưa khi anh đi lấy rượu ra cùng ngồi “đối ẩm” thì tôi mới có cơ hội nhìn lại ngôi nhà anh ở nhìn kĩ lại anh. Tôi xót xa cho anh: “Sung sướng không muốn lại đi lên nơi khổ sở này làm chi vậy!?”. Lúc ấy anh mới chịu kể về mình. Câu chuyện từ hồi anh còn là sinh viên đại học…

                                                             *

  Em mang một vẻ đẹp giản dị. Vẻ đẹp không gợn chút phấn son trang sức. Vẻ đẹp toát ra từ chính con người em. Trái tim em…

Đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thể giải thích nổi vì sao tôi yêu em. Cũng chưa một lần nào em hỏi tôi yêu em vì điều gì. Em nhẹ nhàng đến bên tôi. Bước vào trái tim tôi. Như một thiên thần.

Ngày ấy tôi là chàng trai trầm tư ít nói. Tự khi nào mặt cũng đăm chiêu – một kiểu người khó gần. Tôi chẳng dư thời gian đảo mắt ngắm một bóng hồng đi ngang qua trước mặt.

Tôi không quan tâm người ta nghĩ như thế nào về mình. Tôi có quan tâm tới ai đâu…

Thế mà cái kiểu người lạnh lùng vô cảm như tôi một ngày kia cũng biết rung động biết quan tâm tới người khác.

- Anh cạo râu đi trông xấu trai quá!!!

Em đến bên tôi nhẹ nhàng nhắc nhở. Ánh mắt lấp lánh yêu thương miệng nở nụ cười thân thiện. Ngạc nhiên trước hành động quan tâm tới người khác của em tôi quay ra nhìn ngỡ ngàng : “Bé này ở đâu ra mà dễ thương vậy ta? Mà tự dưng quan tâm tới mình chi vậy?”

Tôi nhìn em cười vò đầu ngại ngùng. Trái tim chứa toàn đá với sỏi của tôi lần đầu tiên biết rung động. Lần đầu tiên có người quan tâm tới đầu tóc của tôi. Người ấy không quen không biết. Người ấy là một cô bé dễ thương. Lời nói dịu dàng của em khiến trái tim tôi thổn thức có một cái gì đó nảy nở ở đó… Hôm sau gặp em đầu tóc tôi đã được cắt gọn gàng. Râu ria cũng được cạo sạch.

- Anh để vậy có đẹp trai hơn không?!

Em khen tôi. Để ý lại tôi thấy mình cũng khá điển trai.

Tôi yêu em. Mà chẳng hiểu sao nữa. Cứ thế tình cảm giữa tôi và em bình lặng trôi êm đềm như dòng sông hiền hòa. Tôi được nhiều cô gái để ý. Em không hờn ghen không giận dỗi. Tình yêu em cao thượng thánh thiện. Em không đòi hỏi ở tôi bất cứ điều gì. Đã có lúc tôi tự hỏi : “liệu em có phải một cô gái thời hiện đại? phải chăng em là thiên thần?”

Thời gian qua đi lặng lẽ. Tôi và em vẫn thế. Tình yêu trong câm lặng.

Tốt nghiệp ra trường. Em chọn lên vùng cao dạy học. Tôi theo đuổi sự nghiệp trụ lại nơi thành phố. Thỉnh thoảng có dịp đi công tác tôi ghé thăm em. Em không thay đổi. Vẫn cô bé của tôi ngày nào. Tôi muốn em về thành phố cùng tôi. Em không về. Em muốn ở lại vùng cao dạy các em nhỏ em muốn được góp phần nhỏ bé của mình cho vùng đất xa xôi bé nhỏ này.

Em vẫn đợi tôi còn tôi không mảy may tới bất kì cô gái nào dù sự nghiệp có thành công cuộc sống có sung sướng. Tôi biết tôi không thể sống thiếu em.

Thời gian cuốn tôi đi thời gian tôi dành cho em không nhiều như trước nữa. Dường như tôi đang dần quên em.

Ngày tết em về thăm tôi. Nhìn thấy tôi em lặng lẽ khóc nước mắt lăn dài trên đôi gò má nhỏ. Tội thân em!

Ngày em đi tôi tiễn chân em. Em trao tôi hộp quà dặn dò tôi nhớ giữ gìn cố gắng công tác tốt:

- Anh đừng chờ em! Em không xứng đáng với anh. Có nhiều cô gái hơn em.

Tôi giận em không nói. Em đi nước mắt lặng lẽ rơi. Tôi dõi theo em cho tới khi chiếc xe khuất xa rồi mất hút. Tôi mở hộp quà em tặng. Một bộ dao cạo râu mới rất đẹp cùng bức ảnh tôi ngày trước. Em vẫn rất yêu tôi luôn chờ đợi tôi. Tình yêu em dành cho tôi cao thượng đẹp tình yêu của một thiên thần. Em vẫn gìn giữ cho tôi luôn quan tâm tới tôi dù là điều nhỏ nhất. Tôi trong em em trong tôi. Hai trái tim một tình yêu bình dị.

Em đi rồi buồn tiếc nhớ đêm không ngủ. Tôi quên cắt tóc cạo râu. Bộ dao cạo em tặng để đó im lìm không dùng đến. Còn đẹp với ai nữa? Ngoài em ra còn có ai quan tâm tới mình vậy đâu.

Đắn đo suy nghĩ mãi cuối cùng tôi quyết định từ bỏ thành phố phồn hoa từ bỏ tất cả sự nghiệp tiền tài danh vọng. Tôi xin lên đây làm thầy giáo dạy học. Em đón tôi với nụ cười rạng rỡ. Niềm hạnh phúc ngập tràn trong ánh mắt em.

- Em chờ đợi giây phút này từ lâu lắm. Anh ở lại đây cùng em cùng mảnh

đất này nhé!

Em ôm lấy tôi không muốn dứt ra em sợ tôi không ở lại với em với vùng cao.

- Em không còn nhắc anh cạo râu nữa sao!?

Tôi đùa em. Em nhìn tôi mỉm cười.

- Trông anh như ông cụ vậy!

 Rồi em đích thân cắt tóc cạo râu cho tôi. Em trở về là cô bé ngày xưa. Tôi yêu em từ bỏ tất cả để đến với em vì em đã làm trái tim sỏi đá của tôi nở hoa. Vì em là một thiên thần hay vì điều gì? Chẳng biết nữa. Tôi chỉ biết tôi yêu em.

Tôi ở lại cùng em cùng mảnh đất nhỏ bé xa xôi này cùng em dạy học làm việc. Khó khăn cực khổ hai đứa cùng nhau vượt qua. Tôi nhận ra em không những hiền lành xinh đẹp mà còn là một con người đầy nghị lực. Vùng cao xa xôi nghèo khổ một cô gái mảnh dẻ như em đã sống làm việc vì bao con em dân tộc cho các em cái chữ giúp dân bản cải thiện cuộc sống. Có ai biết được trước kia em là một cô gái thành phố sống sung sướng?

   Ngày cưới hai đứa không hoa không tiệc tùng chỉ có dân bản cùng mấy em học trò đến dự. Giản dị giản dị như con người em vậy. Không có gì mà vui đầy ắp tình người đầy ắp tiếng cười. Tôi mơ tưởng tới tương lai phía trước hai đứa có con chúng tôi sẽ xây dựng một ngôi trường mới sẽ dạy các em dạy cả con chúng tôi nữa. Dạy chúng cái chữ dạy chúng tất cả để chúng đem sức mình cải tạo đất giúp vùng đất nghèo khổ này nở hoa hạnh phúc.

                                                            *

Ngồi nghe anh kể mãi mà không thấy vợ anh đâu. Tôi buột miệng hỏi:

- Thế chị và cháu đi đâu rồi anh?

Ánh mắt anh thoáng buồn nhìn ra xa xăm khoảng không phía trước.

- Cô ấy ở ngoài kia. Rừng núi này mảnh đất này chỗ nào cũng có cô ấy.

- Vậy ra chị…

Anh nghẹn ngào.

- Cô ấy ra đi rồi. Trận lũ năm ngoái đã cuốn cô ấy đi cuốn cả đứa con còn chưa kịp chào đời. Cô ấy đã cứu được em học sinh nhỏ mà không cứu được mình.

Nỗi buồn trong anh dâng lên nước mắt lặng lẽ lăn xuống gò má gầy. Anh đưa tay chỉ về phía ngôi mộ nhỏ phía xa gần bìa rừng.

- Cô ấy nằm đó đó hai mẹ con cô ấy ở đó. Rừng núi che chở cho họ ôm họ vào lòng. Mãi mãi…

Từ bỏ tất cả để đến đây xây dựng đất này chưa được một phút thảnh thơi. Hạnh phúc nhỏ bé vừa nhen nhóm thì ông trời lại nỡ cướp đi mất. Râu tóc anh dài không còn ai nhắc cắt. Anh đã già đi quá nhiều.

Khi bước chân ra xe tôi có hỏi anh.

- Bây giờ anh có muốn trở về thành phố không?

Anh lắc đầu cười nụ cười buồn xa xăm.

- Mình nguyện sống chết với đất này!

Xe đi qua gần chỗ ngôi mộ nhỏ tôi ngoái nhìn. Hoa nở rộ cỏ xanh rờn. Ngoái lại bản nhỏ. Bóng anh lặng lẽ đứng đó giữa khoảng đất trống phía sau là ngôi trường mới khang trang.

 

© Tác giả giữ bản quyền.

 Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi cho BÔNG TRÀM 

 Xin vui lòng ghi rõ nguồn bongtram.vnweblogs.com khi đăng lại bài viết này.

 

Bông Tràm

Cám ơn bạn đọc Từ Ngọc và Hoa Tím đã nhiệt tình ủng hộ rất mong được cùng giao lưu với các bạn chúc sức khỏe ! B.T

Hoa Tím

Có thể giới thiệu rõ hơn một chút về các thành viên của Bông Tràm được không? Để tiện trong giao lưu và giới thiệu cho bạn bè cùng thưởng thức cũng như cộng tác với Bông tràm!

tungoc

Một câu chuyện cảm động.
Mong có dịp Từ Ngọc được giao lưu thêm nhiều cùng Bông Tràm.